Xiếc nghệ thuật

"Chào mừng quý vị khán giả đã đến với Vùng Đất Kỳ Bí!"

Lời chào vang lên, kéo theo đó là ánh đèn rạp vụt tắt. Cả không gian hình vòng cung rộng lớn chìm vào bóng tối. Hàng nghìn khán giả trẻ nín thở chờ đợi điều kỳ diệu sắp bước ra từ tấm màn nhung.

Và rồi... Bùng nổ!

 - Ảnh 1.

Trước mắt chúng tôi không còn là một sân khấu xiếc đơn thuần. Đó là một bữa tiệc của ánh sáng và sắc màu. Những vòng lửa rực rỡ được vẽ lên không trung, thắp sáng cả một góc khán đài. Những nghệ sĩ đu dây lụa nhẹ nhàng thả mình từ độ cao chục mét, kết vào nhau tạo thành những đóa hoa nở rộ giữa lưng chừng trời. Họ không giống những người đang đánh cược với độ cao. Họ giống những vũ công đang khiêu vũ giữa những đám mây.

Tiếng nhạc dồn dập hòa cùng những tràng pháo tay không ngớt. Những tiếng "Trời ơi", "Đỉnh quá" thốt lên đầy phấn khích từ những hàng ghế khán giả. Suốt 90 phút, chúng tôi như bị thôi miên. Mọi ánh mắt găm chặt vào những chuyển động hình thể tuyệt mỹ không được phép sai lệch dù chỉ một milimet.

Khoảnh khắc ấy, rạp xiếc không còn là nơi trình diễn kỹ thuật khô khan. Nó trở thành một thánh đường của cảm xúc, nơi cái đẹp của hình thể con người được tôn vinh trọn vẹn nhất.

Đoàn xiếc gây sốt với vở diễn “Vùng Đất Kỳ Bí”: Cú lội ngược dòng đập tan định kiến, vẽ lại giấc mơ rực rỡ cho Xiếc Việt - Ảnh 2.

Thành công của Vùng Đất Kỳ Bí không dừng lại ở những con số doanh thu, mà nó đã trở thành bệ phóng cho một tham vọng nghệ thuật lớn hơn: Xây dựng một "Vũ trụ Xiếc" của người Việt. Minh chứng rõ ràng nhất cho bước đi táo bạo này chính là sự ra đời của vở diễn "Ký ức Hỏa Thần". Được định vị là phần tiền truyện, nếu "Vùng Đất Kỳ Bí" là cuộc phiêu lưu rực rỡ sắc màu, thì "Ký ức Hỏa Thần" là một thước phim hào hùng và gai góc hơn về cội nguồn sức mạnh. Khán giả không chỉ xem xiếc, mà được dẫn dắt vào một thế giới thần thoại trọn vẹn. Ekip đã quyết tâm đưa những kỹ thuật khó nhằn như múa lửa, trống LED và 3D Mapping trên nước vào sân khấu tròn để kể câu chuyện về sự khai sinh của ngọn lửa thiêng. Đây là một nước đi đầy rủi ro nhưng cũng đầy kiêu hãnh của đạo diễn Công Nguyễn và tập thể Trung tâm Nghệ thuật Thành phố Hồ Chí Minh.

"Quả thật, Xiếc đang lấy lại vị trí mà nó vốn xứng đáng được nhận!"

Sự thăng hoa rực rỡ ấy khiến người ta tự hỏi: Điều gì đã đánh thức thánh đường nghệ thuật này sau một giấc ngủ dài? Câu trả lời nằm ở chính cấu trúc con người bên trong rạp xiếc ấy. Quan sát sự vận hành ấy, tôi mới nhận ra: Xiếc không thể diễn được ở bất kỳ đâu. Nó chỉ tồn tại khi mặt sàn đủ vững, khi mái đủ cao và hệ thống treo đủ an toàn. Nếu thiếu đi sự chuẩn xác của kết cấu, mọi nỗ lực thăng hoa chỉ đơn giản là những rủi ro cận kề.

Vở xiếc "Vùng đất kỳ bí"